Anh có biết không ngay khi nhận được cú điện thoại của anh trái tim em dường như đã mất hết mọi cảm giác. Nó thậm chí không còn đau nữa anh ạ.
Anh hỏi em có phải em nói với cô ấy chúng ta đã gặp nhau không ư?
Thì ra trong mắt anh em chính là người như thế.
Em muốn cười thật lớn, cười thật to, thật khinh bỉ và nói thẳng với anh rằng anh là đồ khốn. Anh là đồ khốn anh biết không? Tại sao anh không thể tin em như em đã tin anh?
Mối quan hệ giữa người với người xây dựng trên cơ sở niềm tin, bất kể đó là loại quan hệ gì, tình bạn, tình yêu hay công việc.
Uh, anh đã lừa dối cô ấy để có những phút giây vui vẻ, vụng trộm bên em. Còn em cũng lừa dối cô ấy để ở cạnh anh dù chỉ một chút. Thế nhưng chẳng phải chúng ta đã từng hứa sẽ không bao giờ lừa dối nhau cơ mà?
Rút cục em đã sai ở đâu để khiến cho anh nghi ngờ em? Em đã sai ở đâu để khiến anh có thể hành hạ em như thế này?
Gặp anh, yêu anh chính là sai lầm của em anh ạ. Nhưng không yêu em mà hành hạ em thì đó lại là sai lầm của anh. Em hoàn toàn có thế đến gặp cô ấy, kể cho cô ấy nghe tất cả mọi chuyện giữa chúng ta. Em có bằng chứng để chứng minh đó, anh biết không? Nhưng em không thèm làm cái trò hề ấy bởi vì anh không đáng.
Em không thể yêu và tôn trọng một người không yêu em mà cũng không tin tưởng em. Cho nên em nghĩ thế là hết rồi. Em sẽ không còn yêu anh nữa đâu anh ạ. Còn cái hạnh phúc giả tạo mà anh cố níu giữ, không phải em thì cũng có người khác phá nát nó thôi. Vì anh quá ích kỉ mà, vì anh không thể buông tay mà.
Thôi nhé người tình của em, vĩnh biệt anh. Cho dù em có tiếc nuối những giây phút hạnh phúc khi ở cạnh anh, thì em cũng không ham muốn những giây phút ấy đâu. Bởi em không cần một thứ hạnh phúc tạm bợ, một thứ hạnh phúc đi mượn. Em sẽ đối xử với anh lạnh lùng và kiêu hãnh như em đã từng làm. Sẽ đối xử với anh y như những người đang theo đuổi mà em không thích. Phải, em sẽ làm thế, coi anh như một thứ xa lạ hoàn toàn để sau này chẳng còn lưu luyến gì nữa.
Goodbye forever!
TP HCM 14/6/2011
Viết trong một lúc điên điên!!!